Trang chủ » Ngồi đúng ghế

Ngồi đúng ghế

(Ngày đăng: 16-03-2020 09:46:02)
icon facebook   icon google plus  
Tại hội nghị về công tác quy hoạch cán bộ toàn quốc giữa tháng 8 mới đây, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói thẳng vấn đề quy hoạch đội ngũ cán bộ cho thời kỳ mới của Đảng gặp nhiều lúng túng, thể hiện rõ trong hàng loạt những vụ việc rất cụ thể làm mất lòng tin.

Nhiều vấn đề nổi cộm từ các tập đoàn kinh tế cho thấy việc bổ nhiệm cán bộ đứng mũi chịu sào ở cương vị nắm giữ nguồn vốn hàng ngàn tỷ đồng tiền thuế của dân và để thất thoát cho thấy đã có những lỗ hổng lớn không chỉ trong quy hoạch cán bộ mà còn làm dư luận dấy lên những nghi ngờ chuyện chạy ghế.

Sự việc Dương Chí Dũng làm Tổng giám đốc Vinalines đang bị thanh tra về các sai phạm của đơn vị lại được bổ nhiệm làm Cục trưởng Cục Hàng hải mà Thanh tra Chính phủ không hề có ý kiến với Bộ Giao thông Vận tải cho thấy đã có một sự “thờ ơ” (chưa chắc tên gọi này đã đúng với bản chất sự việc) của các cán bộ lãnh đạo có liên quan đến việc bổ nhiệm, luân chuyển cán bộ.

Trong khi đó, những chuyện rỉ tai nhau về chuyện chạy chức chạy quyền kiếm ghế vẫn không ngừng lan truyền, và người dân không chấp nhận chuyện chỉ vì “không bắt được tận tay, day tận trán” nên coi như không có và không thể xử lý.

Bởi lẽ chuyện các tập đoàn kinh tế làm ăn thua lỗ thất thoát ngày càng bục ra và xuất hiện những cái tên cộm cán mới. Và người ta thắc mắc tại sao lãnh đạo những tập đoàn ấy cả gan “vô trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” như vậy.

Không ai tin được đã lên những chức vụ khá cao, những cán bộ ấy chưa từng rèn luyện thử thách, chưa hiểu hết trách nhiệm. Họ hiểu hết, chẳng qua họ chấp nhận một cuộc chơi với những luật lệ mới để trục lợi cho cá nhân.

Đáng tiếc một điều trong quá trình mới phát triển, văn hóa xã hội đã lệ thuộc quá nhiều vào chủ nghĩa kim tiền, lấy tiền làm thước đo chuẩn mực, nên những kẻ chạy chức, chạy ghế nhằm mục đích kiếm tiền phi pháp cứ nhởn nhơ trước dư luận, tiêu xài và hãnh tiến vì đã kiếm được nhiều tiền hơn những người khác.

Xã hội và pháp luật không làm gì được trước những khối tài sản khổng lồ khoe khoang bề nổi của nhiều quan chức đảng viên hay sao? Không ai dám tỏ thái độ khinh bỉ trước lối tiêu xài vô lối của các cậu ấm cô chiêu con quan đi những chiếc xe vài tỷ đồng?

Chưa ai quên chuyện mới xảy ra ở sân golf Đại Lải, một nhân viên trẻ cơ quan Trung ương, với mức lương khiêm tốn của công chức vẫn có thể đi chơi golf mỗi tuần và chỉ cần không vừa ý là ra tay đánh nhân viên phục vụ rất vô văn hóa.

Đó là điều cay đắng của người dân quần quật lao động kiếm sống và nộp thuế. Khi viết những dòng này chúng tôi nhớ đến căn nhà cấp bốn hiện nay của ông Bí thư Thành ủy thành phố Hội An Nguyễn Sự. Căn nhà nằm trong một làng nhỏ ngoại ô thành phố, vẫn có vườn rau cải thiện và vài luống hoa giản dị. Tôi nhớ đến câu nói nổi tiếng của ông: “Đã làm quan thì phải đàng hoàng” khi ông trả lời phỏng vấn trên báo chí.

Tôi tin rằng ông là một trong số ít người lãnh đạo có thể nói câu đó mà không phải hổ thẹn với lòng. Hội An là một “miếng mồi béo bở” trong mắt các nhà đầu tư chụp giật. Không ít người đã đến, đã thèm muốn thị trường du lịch dịch vụ và bất động sản nơi đây, nhưng rồi hoặc họ bị khuất phục bởi những qui định của thành phố, hoặc ra đi. Ông Sự từng tâm sự:

“Hơn 30 năm, trải qua nhiều đời lãnh đạo, Hội An tự hào vì một đội ngũ lãnh đạo trong sạch. Chưa có một đồng chí nào lợi dụng chức quyền lấy một tấc đất của dân, bộ máy chính quyền hoạt động trơn tru nhờ không ai lợi dụng việc công sách nhiễu. Bên cạnh những biện pháp cứng rắn để giữ kỷ cương, muốn đội ngũ của mình có ý thức, chính người lãnh đạo phải làm gương.

Không thể nói anh em đừng tham ô mà mình vẫn nhận tiền vào túi. Con người không chỉ sống bằng đồng lương, mà còn bằng cái nghĩa. Khơi gợi chữ nghĩa trong đội ngũ làm nên phẩm cách của cán bộ mình. Kiểm tra đến nơi đến chốn công việc được giao, những nơi nguy hiểm nhất mình phải xông vào đầu tiên.

Tôi không thích từ quan “thanh liêm”, đã làm quan là phải đàng hoàng, không thể nhận những gì không phải của mình. Làm chủ tịch, lương 5 triệu đồng mỗi tháng, khi đã chấp nhận mức lương đó, phải làm tốt phần việc của mình. Đừng đổ thừa đồng lương đạm bạc mà tham ô, bởi có ai bắt buộc anh làm đâu? Tôi là người không mưu mô, không thủ đoạn, mọi thứ đều đặt hết lên bàn, nên có thể đập bàn nếu thấy bất bình, khuất tất”.

Ở thời điểm diễn ra đại hội Đảng bộ các cấp, những tin đồn thuyên chuyển nhân sự rộ lên, ông Nguyễn Sự sẽ được thăng chức lên làm Phó chủ tịch tỉnh. Trước nhiều anh em báo chí, ông tâm sự thẳng thắn:

“Lên đấy tôi chẳng làm được việc gì (hay không được làm việc?), tôi nhất quyết ở lại Hội An. Ở đúng chỗ thì mình mới làm được nhiều việc. Ở không đúng chỗ, mình như cái đinh ốc lạc loài, không ăn khớp với cái guồng máy, trở thành vô dụng”.

Một “cái ghế” nhiều người mơ ước mà ông ấy bảo sợ thành một lãnh đạo vô dụng. Lãnh đạo không phải là cái nghề, cũng không phải chỉ cần “năng khiếu” nghe tham mưu và “kết luận” như thường thấy. Công tác cán bộ là gì, cũng chỉ là tập hợp và đưa vào đó những con người biết ngồi đúng ghế, làm đúng nghề mình yêu thích nhất.