Trang chủ » Phân tích bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Phân tích bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

(Ngày đăng: 14-12-2014 05:19:13) Dưới đây là phiên bản cache tại địa chỉ: http://saigongame.com/bai-van-mau/
icon facebook   icon google plus  
Đề bài; Phân tích bài thơ Tràng Giang của Huy Cận là một bài thơ nói về tình yêu quê hương tha thiết của Huy Cận. Thông qua một bức cảnh ở một vùng quê nói rõ hơn là một con song Tràng Giang. Nhưng qua đây tác gải đã gợi tả một bài thơ về tâm hồn cao đẹp đối với quê hương đất nước.

Bài thơ được sáng tac trước cách mạng tháng tám, nói lên một cách mới mẻ và sáng tạo đối với phong trao thơ mới. Cũng như là một vẻ đẹp tâm hồn được diễn ta qua không gian ba chiều một cách mới mẻ, độc đáo.

Mở đầu bài thơ tràng giang của huy cận, tác giả đã gợi tả một khung cảnh trên sông buồn vắng, yên tĩnh thong qua các hình ảnh như: buồn điệp điệp, mái nước song song, sầu trăm ngã… Vói sự xuất hiện của con thuyền đã làm cho bức tranh mở ra không gian rộng lớn hơn, với không gian ba chiều làm cho bài thơ thêm có nhiều ấn tượng, hấp dẫn hơn. Bên cạnh đó còn xuất hiện sự chia ly, chia cách của con người.

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước song song,

Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;

Củi một cành khô lạc mấy dòng.

Không chỉ vậy, Ở câu thơ cuối cùng sự xuất hiện của một cành củi khô bị lạc, ở đây tác giả muốn nói lên sự bế tắc, sự chìm đắm của con người không biết đi về đâu. Còn nói lên số phận và cuộc đời nghiệt ngã của họ.

Bên cạnh cái sự buồn bã đó, thì ở khổ thơ thứ hai này nói rõ hơn về cái sự chìm đắm trong ngu nguội, cái sự bế tắc chia li đó dâng cao hơn, đạt đến đỉnh cao sự sự cô đơn buồn rầu.

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,

Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.

Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;

Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

Bằng các từ ngữ đìu hiu, xa vãn, sâu chot vót… gợi lên một khung cảnh như cô đọng hơn, xa văng buồn tủi hơn. Bên cạnh đó là một sự khao khát về cuộc sống có âm thanh có sống động. Ở khổ thơ này sự mở ra không gian ba chiều lại rõ ràng hơn. Nó vẽ lên một sự chia rẽ hết sức rõ nét. Bức tranh lại càng rõ hơn cái sự chia li đó còn hơn thế nữa là sự lác long giữa chốn xô bồ của vạn vật.

Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng;

Mênh mông không một chuyến đò ngang.

Không cầu gợi chút niềm thân mật.

Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

Ở khổ thơ thứ ba này thì cảnh vậy lại đông đúc hơn, do có nhiều sự lạc lỏng đó đã dòn họ về với một cái đông đức hơn nhưng họ vẫn không được giải thoát bỡi không có một chiếc thuyền, không có một chút hi vọng về tươi lại cho họ.

Tất cả đều bị nhấm chìm đưa con người vào một lối bế tắc không đường ra. Khiến con người họ có cảm giác như là mình bị cách li bị phân chia vậy.

Ở khổ thơ cuối này lại mở ra lại một khao khát nhỏ bé nữa tất cả dừng như cần sự sống, cần sự giúp đỡ dù là một cái nhỏ bé, cía khao khát về sự sống mới.

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc...

Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa

Lòng quê dợn dợn vời con nước,

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

Ở đây cho thấy đó là một sự bang khâng. Sự nhớ nhà tột đỉnh, trong một tâm trạng không yên. Mở ra một không gian chìm đắm trong nỗi nhớ nhà, tình yêu quê hương sâu sắc hơn.

Với bài thơ này, tác giả muốn con người chúng ta sống pahir biết trân trọng, phải biết yêu quê hương của mình dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Không chỉ vậy mà phải  vẽ ra, tô thắm thêm cho cảnh đẹp, quê hương Và khao khát tình yêu cháy bỏng với quê hương mình.